Bố mẹ thường hay phân vân và hỏi nhau nên chọn trường chuyên hay không chuyên thì có thể tham khảo bài chia sẻ thực tế của “người trong cuộc” để hiểu được cảm nhận của các con nhé!
Nội dung bài viết là sự so sánh về cách học, cảm nhận của 1 bạn học sinh (người chị) học trường thường so với người em học trường chuyên Pháp, Nguyễn Trãi – Hải Dương.

1. Tư duy

Có 1 sự khác biệt rất lớn giữa tư duy và cách học tập của 2 chị em. Người chị – trường thường: không có kế hoạch học tập cụ thể, có những ngày chỉ học sương sương. Mỗi lần mình ngồi vào bàn học. Mình nghĩ đến chuyện “làm thế nào để làm hết bài”, “làm thế nào để qua mặt thầy cô”.
Cuối năm, mình vẫn trên 8, vẫn được học sinh giỏi. Năm nào cũng thi HSG tỉnh nên nghiễm nhiên. Mình trở thành “con nhà người ta” trong mắt hàng xóm. Thế là bắt đầu hình thành hiệu ứng “ếch ngồi đáy giếng”, tự cho mình là giỏi.

Người em – trường chuyên: trong từ điển của nó không hề có câu “nước đến chân mới nhảy” bởi vì ngày nào nó cũng học.  Thi thì cứ ung dung mà thi. Mỗi lần nó ngồi vào bàn học, nó nghĩ đến ngày nó đỗ đại học, mỗi lần làm việc nhóm, nõ nghĩ đến ngày nó làm leader (người lãnh đạo) chứ không phải làm việc nhóm để lấy điểm. Nó được giải quốc gia, cũng được dòng họ thưởng này kia nhưng nó chưa từng cho là nó giỏi vì “đỗ vào trường em thì đứa nào cũng siêu, em chủ quan 1 tí là chúng nó đạp em xuống ngay”.

2. Môi trường của trường chuyên và không chuyên

Nhất quỷ, nhì ma, thứ 3 học trò. Trường nào cũng vui cả thôi nhưng trường chuyên thì môi trường học tập chắc chắn chuyên nghiệp và tiến bộ hơn trường thường.

2.1. Cơ hội tham gia các hoạt động ngoại khoá:

Thời mình còn học, trường mình không có câu lạc bộ nào, thỉnh thoảng nghĩ ra dự án gì đó, rủ bạn nhưng không đứa nào muốn làm chung, thế là profile cấp 3 trống rỗng. Em mình bảo: “trường em đầy clb, dự án cũng nhiều, mà em thuộc dạng “bữa tiệc nào cũng có mặt”.

2.2. Cơ hội thi quốc gia, quốc tế:

Cơ chế chọn đội tuyển quốc gia của tỉnh Hải Dương mình như sau: các trường thi tỉnh, Sở sẽ gọi các bạn giải nhất nhì (ba) lên Nguyễn Trãi để khảo sát/ ôn thi chọn đội tuyển quốc gia. Tài liệu học và kiểm tra do Nguyễn Trãi ra, giáo viên Nguyễn Trãi dạy. Nhưng hầu như chỉ có các bạn Nguyễn Trãi được chọn vì các bạn giỏi, và trong 1 vài trường hợp, sân nhà sẽ được ưu tiên.
2.3. Kiến thức:
  • Trường chuyên: kiến thức chuyên sâu.

2.4. Sự chuyên nghiệp:

  • Nhà trường chuyên nghiệp hơn trong việc hợp tác với các tổ chức khác. Như trường Thanh Hà của mình, suốt ngày kêu học sinh điền thông tin vào tờ giấy của các trung tâm du học, cô giáo bảo “bắt buộc phải điền”, và mẹ mình bị gọi điện và làm phiền suốt ngày. Em mình bảo không có trung tâm nào đến tìm nó, thỉnh thoảng sẽ có trường đại học đến làm việc nhưng trường đó khá tốt, chứ không dỏm như mấy trung tâm kia.
  • Thiết bị hiện đại hơn: trường chuyên thì tỉ lệ được dùng máy tính, máy chiếu cao hơn. Trường mình thì học pascal trên lý thuyết, nhưng thi cuối kỳ lại bắt thực hành :))). Còn máy chiếu thì đóng bao nilon cho đỡ bụi. Còn có cái máy gì đó hiện lắm nhưng Sở về kiểm tra thì mới dùng, không thì cũng đóng bụi luôn.
  • Tư duy mở: ở trường chuyên thì nhiều phụ huynh có cái nhìn khá mở. Và việc học sinh sử dụng điện thoại cũng thế, trường mình đến bây giờ vẫn cấm học sinh dùng điện thoại.

Xem thêm: Công nghệ Thấu Hiểu Bản Thân 

3. Học lệch?

Mình cho rằng cấp 3 là thời điểm có thể học lệch vì 1 nghề cho chín còn hơn 9 nghề. Em mình chỉ việc chuyên tâm học tiếng Pháp của nó thôi. Môn khác cũng học nhưng thầy cô không yêu cầu cao. Và ở cái tuổi dậy thì, cái gì càng ép thì càng ghét. Thầy cô không ép chúng nó học nên chúng nó học còn vào hơn trường thường.
Lúc mình đi học thì thầy cô nào cũng muốn “em phải học cả môn của tôi”, è cổ ra làm bài tập. Mình vẫn nhớ môn Công nghệ lớp 10 hay 11 gì đó, mấy bài vẽ hình tốn cả ngày, cả tuần trời. Cô giáo dạy Toán còn hỏi “môn công nghệ nhiều bài tập không các em. Cô thấy thằng nhà cô ngày nào đi học về cũng làm bài Công nghệ”. Và còn khoảng 10 môn khác đang đón chờ học sinh trường thường.
Mình học trường thường nhưng mình vẫn học lệch, 3 năm cấp 3 học mỗi môn tiếng Anh. Nhưng so với nhiều bạn cố gắng học đều các môn thì mình có nhiều cơ hội học tập và làm việc hơn. (Một phần là vì tiếng Anh vẫn hot ở Việt Nam)

4. Áp lực

Mình may mắn sinh ra trong gia đình không áp lực học hành.Theo lời bố mẹ thì 1 là khoẻ mạnh, 2 là không phạm pháp, 3 là rèn luyện nhân cách, còn học hành tuỳ duyên.
Em mình thì khác, bố mẹ đặt nặng chuyện học hàn. Em học cả piano cho ra dáng yểu điệu thục nữ và con nhà gia giáo. Lúc nó làm đúng thì chẳng ai khen, nhưng sai 1 lỗi thôi là xông pha ra chửi. Dù nó có giành giải cao thì cô chú cũng coi nó là chuyện đương nhiên. Không ai chúc mừng cả. Nhưng khi em tụt hạng trên lớp thì xác định. Vì cô chú muốn giữ tiếng thơm cho gia đình.
Lại thêm sự phàn nàn· từ các vị hàng xóm và người lạ nữa. Đối với nhiều người, đã học chuyên thì sau này phải làm cái gì đó đao to búa lớn. Chứ bạn không được làm những thứ bình thường. Em mình đặt mục tiêu trường quá cao nên nó trượt học bổng. Nó quyết định vào Đại học Ngoại ngữ học 1 năm, rồi xin học bổng lại từ đầu.
Hàng xóm: “ui giời ơi, con ông A học chuyên 3 năm đây thi, giờ cũng vào Đại học Ngoại ngữ giống con tôi. Chuyên lắm vào rồi cũng thế thôi”, “tốn cơm gạo”,… cô chú và em cũng bỏ ngoài tai. Nhưng nghe nhiều thì nó cũng vào chút ít, cũng khó chịu. Các bà hàng xóm chỉ im bặt khi em mình đậu học bổng toàn phần sau 1 năm. Đấy, áp lực nhiều lắm chứ bộ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.